TỪ ĐÁY LÒNG CON

0

(hình ảnh đã xin phép được chụp từ 2 cha con hạnh phúc)

Tối hôm ấy, ăn tối cùng vợ của tôi tại một quán nhỏ, trong lúc chờ thức ăn có 2 vị khách ở bàn đối diện cũng vừa đến sau đó, là hai cha con, mình có duyên ngồi đối diện người cha, trong lúc ăn mình nhìn và cảm nhận người cha có vẻ mặt khắc khổ và có thể đã rất nỗ lực trong công việc mưu sinh hằng ngày để lo cho gia đình. Hình ảnh cha con ngồi trò chuyện trong bữa ăn thật gần gũi và thỉnh thoảng người cha lại cầm điện thoại lên để đứng sát cạnh bàn để chụp người con trong khi cô bé đang ăn, người con hỏi “Cha đang làm gì vậy?” và người cha nhẹ nhàng đáp “Cha đang chụp hình con!”. Trong hình dung của mình, người cha sẽ lướt qua những tấm hình gia đình, trong đó có hình con gái mình, những lúc có chút thời gian giải lao trong ngày làm việc, phải chăng cũng là động lực vô hình để người cha được tiếp thêm sức mạnh tiếp tục hành trình cuộc sống và lo cho gia đình, chốn yêu thương người cha quay về sau giờ làm việc…

Mình nghẹn khóc rơi nước mắt vì tình cảm phụ tử thiêng liêng. Mình khóc có thể là bởi vì những kí ức trống rỗng về tình yêu thương và sự săn sóc của người cha thời ấu thơ, khoảnh khắc ấy tái hiện một mảng khuyết trong lòng, mình khóc là chữa lành cho bản thân!

Từ khi mới sinh ra mình không có kí ức về người cha và cả mẹ vì điều kiện mà mẹ chọn đi làm ở nơi xa sau khi hai người “chia tay”, vì thế từ nhỏ mình vẫn quan sát hình ảnh những gia đình hạnh phúc, hình ảnh cha con gần gũi, hình ảnh mẹ con yêu thương chăm sóc từ đó quán chiếu về nội tâm và mong muốn của mình ở cuộc sống khi mình trưởng thành.

Trong một cuốn sách mình đọc đã cắt nghĩa rằng “thầy bình thường” dạy học trò kiến thức họ biết, “thầy giỏi” dạy phương pháp học, “thầy lớn” mang lại cho học trò của mình không chỉ có kiến thức hay phương pháp học mà là động cơ học và lòng hiếu tri.

Từ đáy lòng con gửi đến ba mẹ, bên cạnh nỗi đau đang còn phần nào cần hàn gắn để trở nên tự do trong tâm hồn, con của ngày hôm nay có thể cảm ơn ba mẹ bằng cách nào đó, có thể dù vô tình đã dạy con theo cách của “người thầy lớn”.

Cuộc sống mà ba mẹ và ông bà ngoại trải qua, đã cho con môi trường thực tập để nhìn thấy và cảm thông sâu sắc với nỗi đau của người khác, của những quyết định của người khác, dù quyết định đó là vô minh, quyết định đó vẫn chứa một tình yêu thương! Con đã quán chiếu nỗi đau của ông bà, của ba mẹ, của những người thân; con đặt mình vào vị trí khi ở hoàn cảnh của mỗi người, từ đó con thấu hiểu và thực tập buông xả.

Bằng nỗi đau của mình và tình yêu của ông ngoại, con có được tình yêu thương con người và những sinh vật sống khác! Con cũng có thể sống một cách độc lập, có chánh kiến. Và con cũng học cách để chia sẻ chánh kiến của mình với người khác trong sự hài hòa quan điểm các bên.

Nỗi đau cho con động cơ học tập bền bỉ để tự dạy cho chính mình những điều cần thiết, từ đó con có định hướng rõ ràng hơn qua từng năm cho mục đích sống và hướng đi của mình. Từ định hướng sống đó, con biết rõ bản thân mình muốn gì, mỗi khi nỗi đau tỉnh giấc con biết được nỗi đau tác động đến mình ra sao, con vỗ về nỗi đau, con biết những điểm nào mình cần hoàn thiện cho chính mình cảm nhận hạnh phúc.

Bằng nỗi đau của mình con thấu cảm, độc lập, yêu thương, dũng cảm, nhận biết và chấp nhận, quyết tâm vươn lên, quyết tâm trở nên tốt hơn và không bỏ cuộc giữa chừng. Con sống cuộc sống có ý nghĩa và cho đi có thể là nhiều hơn khi con được bảo bọc quá mức.

Con cảm ơn ba và mẹ đã dạy con theo một cách thật khác, bằng cách mang đến cho con nỗi đau, để con có điều ngược lại!

Share.

About Author