Khi bạn buông bỏ người bạn nghĩ là mình, bạn sẽ trở thành chính mình

0

Do là người ham học hỏi nên tôi thường xuyên đến với những khóa học phát triển bản thân. Một trong số đó, là khóa học Tìm lại chính mình của Tiến sỹ Menis Yousry. Ông sinh ra tại Ai Cập và đã chuyển tới London, Anh từ năm 1974, ông được coi là một trong những người có uy tín nhất trong lĩnh vực phát triển bản thân, tâm lý trị liệu cho cuộc sống gia đình và các mối quan hệ.

Ông dành thời gian hơn 20 năm qua để phát triển và hoàn thiện các khóa học phát triển tính cách với phương pháp độc đáo của mình.

Sau khi học khóa học Tìm lại chính mình (cơ bản), tôi đã có thể khai phá sâu con về con người bên trong của mình. Tôi đã đăng kí làm tình nguyện viên cho khóa học khi thầy Menis đến HCM lần thứ 2, lý do là vì tôi thấy khóa học hữu ích và chắc chắn mình có thể học được hiều hơn và trải nghiệm ở một góc độ khác khi tôi làm tình nguyện viên. Quả thật, sau 3 ngày 24,25,26/4 tôi đã vừa góp sức và vùa được học được rất nhiều các bạn ạ.

Ở góc độ tình nguyện viên, tôi học được:

  • Việc cho phép mình thoát khỏi vùng thoải mái khi trước giờ chỉ quen với việc ngồi sau sân khấu và làm đạo diễn các chương trình.
  • Tôi không tranh hơn thua khi người đồng cấp tỏ ra lãnh đạo theo kiểu ra lệnh với tôi, tôi để sự phán xét trôi qua trong tâm trí mình thật nhanh, đúng thật lùi một bước thì đối tượng cũng mở lòng ra và chân thành với mình. Trước đó, khi còn trẻ tuổi hơn bây giờ, tôi có thể đã nổi cáu lên rồi bạn ạ! ^^

buong-bo-nguoi-ban-nghi-la-minh

Nhóm TNV của khóa học lần 2_HCM

  • Không phải lúc nào cũng cần phân việc như ở công ty hay đội nhóm, nhất là với công tác tình nguyện. Mọi việc sẽ được mọi người bay vào nhận lãnh. Tôi đã chọn vị trí mà tưởng chừng là hy sinh nhất – Người giữ cửa – vị trí mà bạn sẽ đứng bên ngoài khá nhiều và sẽ phải bỏ lỡ một lượng thời gian nghe giảng nhất định và cũng không được tham gia vào vòng tròn vinh danh của học viên dành cho tình nguyện viên. Nhưng, cũng có vị trí như anh bạn canh hệ thống chiếu sáng đã phải bỏ giỡ phần đốt nến bế giảng khóa học, một phần kết nhiều cảm xúc do anh ấy phải điều khiển bật tắt ánh sáng lúc ấy. Tôi mới ngỡ ra, mỗi vị trí hay vai trò của con người trong cuộc sống đều có những sự hy sinh nhất định, mỗi người mỗi cảnh, đều cần được tôn trọng. Dù vây, tôi vẫn vui vì mình đã chọn hy sinh chọn vị trí “gác cửa” ngay từ lúc đầu.
  • Lãnh đạo mềm! Anh Phan Phước Sơn – trưởng nhóm TNV Essence Việt Nam, một người đàn ông có tâm chân thành, tấm lòng bao dung và quyền lực mềm. Anh ấy hiểu sâu sắc công việc tình nguyện và đã lãnh đạo chúng tôi rất thấu tình đạt lý, bằng một sự nhẹ nhàng nhưng tôi phải đầy nể phục.
  • Tôi khẳng định mình là người chân thành và thẳng thắn, đây là 2 đức tính cực tốt, tôi chỉ cần học cách tiết chế sự thẳng thắn của mình cho nó pha trộn với tâm chân thành. Trong khóa học này, tôi có được nó, khi tôi đã có lời khuyên cho 2 người đồng đội của mình và lắng nghe 2 học viên tham gia khóa học khác khi chúng tôi tham gia game “ba, mẹ và con”.

buong-bo-nguoi-ban-nghi-la-minh

Người cộng sự gác cửa của tôi!

buong-bo-nguoi-ban-nghi-la-minh

Ba mẹ của tôi tại khóa học, chúng tôi hoán vai cho nhau^^

Nóng tính. Từ ngày có thu nhập tốt, do tôi đã quen được phục vụ ở các nơi tôi đến nên khi có một học viên yêu cầu tôi mang ghế cho ba và chú anh ấy, quả thật cái cách của anh ấy thật hóng hách và thiếu hợp tác nhưng tôi cũng đã nhận ra rằng, tôi đã chưa kiềm chế tốt cảm xúc trong trường hợp này. Hậu quả là anh ấy đã có vài phút phê phán về đội nhóm của tôi. Điều tôi cần chú ý sau này là, dù có đến chỗ sang hay chỗ bình dân, tôi vẫn là chính tôi!

buong-bo-nguoi-ban-nghi-la-minh

  • Ha ha, đây là phần thú vị nhất. Tôi quay lại với thời học sinh, sinh viên không lo toan. Vì đã lâu không nhảy nhót nên tôi cũng cần 1 chút thời gian hòa nhập với các bạn, sau đó tôi cũng đã nhảy nhót rất nhiều và cảm thấy mình thật sự được bùng nổ. Khi ấy, thật tuyệt vời!

Ở góc độ là người học ké, tôi học được từ Thầy Menis:

buong-bo-nguoi-ban-nghi-la-minh

Thế giới này có thể hạnh phúc mà không có tôi

Nhiều khi sự tiếp xúc và va chạm trong cuộc sống khiến tôi cảm thấy căng thẳng và bế tắc, cảm thấy không đủ tình yêu dành cho người xung quanh để tạo nên mối quan hệ tốt đẹp.

Nhưng tôi vẫn mong mình mở rộng trái tim để đón nhận tình yêu thương, và có thể sử dụng tình yêu thương của chính mình để mang đến những điều tốt đẹp hơn cho mọi người. Tôi tự hỏi có cách nào đó để tôi thực hiện được điều này không?

–          Qua khóa học, tôi nhận ra rằng, thế giới này có thể hạnh phúc được mà không cần có tôi, nghĩ được như vậy thì tôi sẽ được tự do.

Tôi không phải chịu trách nhiệm cho hạnh phúc hay sự đau khổ của người khác. Tôi chỉ có trách nhiệm cho chính hạnh phúc của mình, và chỉ cho bản thân mình mà thôi. Cũng như những phụ huynh cũng không phải chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của con mình. Nếu hiểu được điều này, người làm cha mẹ sẽ hạnh phúc.

Chúng ta đang cố gắng làm người khác hạnh phúc, bởi vì chúng ta sợ lỡ mà họ giận mình hay họ không ưa mình.

Đừng có lo cảm nhận của của người khác như thế nào. Lúc nào chúng ta cũng có lựa chọn về cảm xúc của mình.

Về quyết định của tôi:

Tôi đã có một quyết định an vui tại tâm khi để má của tôi sống một mình, má tôi tự tìm được cách để vui vẻ, không nhất thiết là phải có tôi ở chung một mái nhà, hằng ngày. Còn tôi thì không bị căng thẳng khi tiếp xúc với má, tinh thần được thoải mái, tự tại. Lúc này, tôi lại thấy mình hướng về má và cảm thấy gắn kết với má hơn lúc trước.

Câu hỏi khác về tình yêu thương mà tôi vẫn hay tự hỏi mình: Tôi không thể thể hiện được tình yêu thương đối với gia đình, người thân, dù tôi rất muốn (người cần nói nhất là má của tôi). Vậy tôi phải làm thế nào để thay đổi?

–          Tôi nhận chân được rằng, hành vi của tôi là do tôi học từ người khác.

Nếu được nuôi nấng bởi một người không biết cách thể hiện tình yêu thương, thì bạn sẽ học cách không thể hiện tình yêu thương. Trong trường hợp của tôi, thì đúng là như vậy, bởi trong nhiều năm liền tôi đã không có được điều đó, tôi gò mình trong cảm xúc khao khát nhận được và được thể hiện tình yêu thương với mẹ và dượng của mình.

Thầy Menis đã dạy tôi, nếu như muốn thay đổi bất cứ một hành vi nào, hãy quan sát chính mình: Tại sao mình lại làm những điều mình không thích? Và hãy quan sát điều đó với tình yêu thương.

Và từ bây giờ, khi đang làm điều tôi không muốn đó, tôi sẽ quan sát chính mình đang làm điều đó với tình yêu thương.

Tất cả các bài học chỉ đến từ một thứ, và một thứ duy nhất mà thôi: Đó chính là tự quan sát bản thân.

Và khi bạn ý thức, quan sát bản thân mình, bạn có thể có ý thức về sự lựa chọn. Bởi khi bạn không ý thức được việc mình đang làm, bạn sẽ không chọn lựa được.

buong-bo-nguoi-ban-nghi-la-minh

Share.

About Author