Để có trái tim nóng!

0

AlbertEinstein, một nhà bác học vĩ đại, một nhà hiền triết từng nói: “Thế giới trở nên nguy hiểm, không phải bởi những kẻ gây ra tội ác, mà là vì những người chỉ đứng nhìn mà không làm gì cả.”

Nói một cách cụ thể hơn, trong bất kỳ xã hội nào, những người tử tế luôn nhiều hơn những kẻ ba trợn, nhưng nếu những người tủ tế chỉ đứng nhìn mà không làm gì cả thì những kẻ ba trợn đó sẽ quậy tan nát xã hội này. Do đó, thế giới này, xã hội này ngày càng trở nên nguy hiểm chính là vì những người tử tế chỉ đứng nhìn và không làm gì cả.

“Năm 2011, cả đất nước Trung Quốc và nhiều nơi khác trên thế giới đã rúng động trước câu chuyện một bé gái ba tuổi bị một xe tải cán rồi bỏ chạy, một xe tải thứ hai cán tiếp vào người em và lại bỏ chạy. Sau đó, trong bảy phút em nằm dãy dụa trên vũng máu, 18 người qua đường nhìn em rồi bỏ đi mà không một chút thương cảm, cứ thờ ơ như không hay biết chuyện gì. Chỉ tới khi người thứ 19, một bà nhặt ve chai xuất hiện, em mới được đưa vào bệnh viện nhưng đã không qua khỏi. Toàn bộ sự việc này đã được một camera đường phố ghi lại. Và việc này đã làm rúng động xã hội và báo động đỏ về vấn đề nhân tâm và nhân tính trong xã hội Trung Quốc ngày nay. Nhưng đó vẫn chưa phải là giới hạn tận cùng của sự vô cảm của con người trong câu chuyện này.

Bà Muội, người có cử chỉ cao quý đã bị báo chí săn lùng ráo riết. Ai cũng hỏi tại sao bà lại làm thế trong khi bà không thể hiểu nổi tại sao họ lại hỏi thế. Những người hàng xóm đặt nghi ngờ, thậm chi là giễu cợt – “Bà làm thế để nổi tiếng à?”, “Bà kiếm được bao nhiêu trong vụ này?”. Những câu hỏi chế giễu ấy đeo bám bà hằng ngày. Người ta cười khẩy với bà bất cứ góc phố nào bà đi qua.

“Việc tôi là hết sức bình thường. Tôi thấy cháu bé nằm ngã ra như thế nên kéo lên. Ai ngã tôi cũng đến nâng dậy cả”_bà bày tỏ khi được phỏng vấn.  Câu trả lời đơn giản đó như chưa làm các phóng viên hài lòng. Điện thoại của bà liên tục reo và các phóng viên quây lấy căn phòng trọ nhỏ bé của bà để phỏng vấn, khiến người chủ nhà đe dọa sẽ cắt hợp đồng thuê nhà.”

(Trích bài báo “Nỗi đau tận cùng về sự vô cảm” của tác giả Khải Nguyên, đăng trên báo Phụ nữ ngày nay số ra ngày 21/10/2011)

Có lẽ chưa bao giờ mà sự vô cảm lại tràn lan, còn sự rung cảm lại trở thành một thứ “dị thường” đến thế trong xã hội hiện nay. Chuyện một cô gái bị đánh đập ngay giữa phố đông người nhưng chẳng ai quan tâm đến, chuyện mọi người thản nhiên lao vào “nhặt của rơi” khi xe chở hàng bị đổ ra đường… đã trở thành “chuyện thường ngày ở huyện” trên mặt báo.

Rồi đỉnh điểm là vào năm 2014, vụ án Thẩm mỹ viện Cát Tường ở Hà Nội làm chết và ném xác khách hàng xuống sông để phi tang đã làm cả xã hội Việt Nam bàng hoàng vị sự tán tận lương tâm đến cùng cực của nó. Nhưng có một chi tiết khiến tôi suy nghĩ mãi, đó là trên hành trình tìm kiếm thi thể nạn nhân, chỉ trong khoảng một cây số trên sông Hồng và trong thời gian một vài tuần, người ta đã tìm thấy nhiều thi thể khác không rõ danh tính. Mỗi khi có tin tìm được một thi thể nghi là nạn nhân như vậy, dự luận lại đổ xô theo dõi, bàn luận, rồi lại thở dài thất vọng khi biết đó không phải là nạn nhân của vụ Cát Tường. Tôi thường tự hỏi người ta sẽ làm gì với những thi thể chưa rõ danh tính đó, liệu có ai sẽ tiếp tục điều tra xem chuyện gì đã xảy ra với họ, hay họ sẽ bị lãng quên vì không phải là nạn nhân của vụ án nổi tiếng, không phải là đối tượng đang được chú ý. Lẽ nào chúng ta chỉ biết đồng cảm với những gì được đưa vào tâm điểm truyền thông, còn những gì “ngoài tâm chú ý” thì mặc kệ? Phải chăng đó cũng là một dạng vô cảm khác.

Vì vậy, nếu con người chỉ  sống vô hại thì có khi vẫn chưa thực sự là “vô hại”, bởi điều đó rất gần với “vô hồn”, “vô tâm” và “vô cảm”, thậm chí là vô minh nữa. Hơn thế nữa, chúng ta có thể vô tình tiếp tay cho cái ác tràn lan bởi sự vô tâm, vô cảm đó của chính mình mà không hề hay biết.

Như vậy, để có thể “làm người” đúng nghĩa, mỗi cá nhân cần có một cái đầu sáng để minh định và một trái tim nóng để rung cảm. Và tất nhiên, chúng sẽ “sáng” và “nóng” hơn khi được cất giữ trong một cơ thể khỏe mạnh. Nhưng đáng tiếc là số đông loài người chỉ quan tâm đến việc “trang hoàng” cho sắc vóc bên ngoài hay cho cái “túi vật chất” của mình mà dễ bỏ quên đi hai cái túi rất quan trọng là “túi văn hóa” (đầu mình định + tim có hồn) và “túi chuyên môn” (đầu chuyên gia + tim yêu nghề). Nếu hai túi này nghèo nàn, thì dù có muốn làm người, e cũng không được, vì khi thiếu năng lực làm người, còn người khó mà đạt sự thăng hoa, viên mãn trên hành trình sống và làm việc của mình. Nếu không có hai cái túi này mà kiếm được nhiều tiền, nhiều quyền hay nhiều danh thì chắc chắn là bằng con đường tà đạo.

Chọn lọc từ sách Đúng Việc, tác giả Giản Tư Trung

Share.

About Author